Jump to content




Photo

Cá Chìa Vôi


  • Please log in to reply
1 reply to this topic

#1 vietha

vietha

    Yamaha

  • Thành viên
  • PipPipPipPipPipPipPipPipPipPip
  • 6,881 posts
  • Gender:Male
  • Location:Xứ 100 quan 6 cô

Posted 17 February 2005 - 02:55 PM

VH có ăn thử món cá Chìa Vôi này ở Nhà Bè...Khá xuất sắc đó các bạn à

CÂU CÁ CHÌA VÔI - VỪA SỢ VỪA LỖ NẶNG

Việt Hòa, Nhà Bè

Bạn đọc thân mến !

Có một loài cá nữa là Chìa vôi. Cá Chìa vôi dáng tròn hình cái quạt (xem hình), màu vàng choé, mình dày và rất khoẻ. Gọi là cá Chìa vôi vì trên lưng nó có chiếc vây chính y hệt cái Chìa vôi của các bà Việt Nam dùng lấy vôi quyết trầu. Chiếc vây này cũng vàng hươm và là vũ khí tự vệ chính của cá.

Posted Image

Theo vài đồng nghiệp người Khơ-Me, cá Chìa vôi còn có tên rất trân trọng là cá Vua. Truyền thuyết (theo tôi: chuyện dã sử !) bắt nguồn từ hồ Tông-Lê-Sáp (Campuchia). Xưa kia, cứ vào ngày dịp tết, những ngư dân vùng hồ Tông-Lê-Sáp lại mở hội câu cá. Loài cá câu thi chính là loại cá Chìa vôi chúng ta vẫn gọi. Và, theo tục lệ thì ai câu được con cá to nhất sẽ được vinh dự dâng lên chúc thọ nhà vua. Đặt tên CÁ VUA cho loại cá này là như thế.



Cá Chìa vôi có ở khắp các cửa sông. Thế nhưng Nhà Bè tự hào rằng cá Chìa vôi Nhà Bè ăn ngon nhất ! Tại sao ngon ? Lại chỉ có người Nhà Bè và những nguời tâm đắc, trăn trở với vùng quê này lắm mới cắt nghĩa được trọn vẹn. Ngon nhất bởi Nhà Bè duy nhất trên cả nước có vùng nước chè. Nước chè là nơi giao trộn của các dòng mặn (biển),lợ (sông Nhà Bè, Soài-Rạp) và ngọt (sông Đồng Nai). Đây là vùng nước giàu hữu cơ, sẵn nhiều loại sinh vật phù du làm mồi nên con cá, con tôm ngon lắm. Các bạn có từng nghe câu ca “Nhà Bè nước chảy chia hai, ai về Gia Định Đồng Nai thì về"chưa ? Đấy ! Câu ca nói về sông Nhà Bè có 2 làn nước bên trong, bên đục. Đôi khi chèo thuyền đi câu, chúng tôi cho thuyền chạy gối trên đường phân ranh rất rõ rệt này. Bên tả nước màu ngầu nghệ, bên hữu dòng mở mênh mang xanh mướt rợn hết tầm nhìn...



Trở lại với con cá Chìa vôi, cách đây không lâu, tôi cũng như một số khách ghé vào tiệm ăn dùng món cá Chìa vôi thắc mắc: Cá ăn ngon thế này làm sao đánh bắt câu kéo đây ? Hàng mấy tháng trời rắp tâm tìm hiểu và nghiên cứu nhưng không ai chỉ vẽ, không ai mặn mà cho học lỏm nghề. Đơn giản vì cá Chìa vôi trong tự nhiên còn ít qúa và giá cá hiện tại là 250 ngàn/kg bỏ mối ! (giá vào năm 2002, bây giờ thì đắt hơn nhiều lần !!)



Thế rồi, chính tôi lại là người được hỏi nhiều nhất. Người ta cho rằng một thợ câu, câu được nhiều loại cá, làm được nhiều mồi, chịu dấn thân như tôi thì cái gì không biết !? Nhầm to ! Trường học vốn đã có Bách Khoa rồi thì trường đời còn mênh mông hơn biết mấy ! Thế nhưng tôi chợt à lên rằng: những năm xưa đi câu, tôi từng câu được cá Chìa vôi bằng mồi tôm lột vỏ kia mà. Thế nhưng tôi đã nhầm trước đặc tính loài cá này. Té ra, khi còn nhỏ, chúng ăn mồi trên bãi, khi con cá chừng 1 kg đổ lên đủ sức chịu áp suất của độ sâu vài chục mét là chúng hướng về cửa sông và ẩn nấp dưới đáy nước gần cửa biển !



Tôi câu trên bãi 3 ngày, thắng lợi thu về dăm con cá Úc, một tra bần trồng trộng và chú Chìa vôi chỉ bằng 3 ngón tay khép lại. Nể tình tôi, một thợ câu đã giải nghệ “nói phải quấy"với cánh thợ câu Chìa vôi cho theo kiếm cháo. Giời ạ ! Mừng hết lớn luôn ! Câu đầu tiên hỏi “Mồi mang theo là gì?" Trả lời:"Cái gì nó cũng ăn nhưng tốt nhất là kiếm mấy con Hà xuất khẩu ! Chì quả bàng với lục lăng thứ dữ. Dây câu khỏi phải nhắc. Đoạn nào cũ quá phăng teo ngay kẻo ân hận“. Với thợ có nghề, chỉ cần bi nhiêu đó đã hình dung ra hiệu qủa, tình huống.



Thế nhưng như đã nói : chuyến ấy tôinhầm !



Cái lúc xuất hành coi mòi khấp khởi và tràn trề hưng phấn. Chiều ấy nắng như sà xuống dòng sông mênh mông và rắc trên những tháp con tàu xuôi ngược lấp lánh như những ngai vàng ẩn hiện. Từng khúc sông cứ òa vỡ, oà vỡ ra mênh mang. Gíó phần phật mang đến chút mặn mòi của sông cửa biển.Vượt đến ngã Ba Đồng Tranh, chúng tôi được hướng dẫn neo thuyền và buông câu. Những lon dây câu dài thượt, Lưỡi câu không lớn vì miệng cá Chìa vôi vốn nhỏ. Để chắc ăn, chúng tôi buộc mỗi lưỡi câu thêm một đoạn cáp i-nốx và một ammilinhong (khoen xoay có móc - BBT). Có vài chú cá ngạnh dính câu kéo gỡ mà phát bực bởi mức nước nơi đây rất sâu, kéo dây lên, thả dây xuống là cả một vấn đề. Trời vội vã úa màu rồi chuyển sang xâm xẩm tối. Chúng tôi bật đèn và run thực sự khi ý thức được hoàn cảnh chơ vơ, hiu quạnh và qúa mạo hiểm của mình. Cứ hình dung ra một bác tài công nào bị bệnh mù màu hay sương sương vài ly không thèm giữ tay lái để nó lạc quệt vào chúng tôi thì giữa mênh mông heo hút thế này biết lấy ai khám nghiệm hiện trường và biết lấy ai làm chứng cho đây và trăm phần trăm cái thân xác của mình sẽ là không nguyên vẹn.

Một tiếng đồng hồ !

Hai tiếng đồng hồ !

Đêm bắt đầu đen kịt cứ như cắt khúc ra được. Gíó kinh khiếp ù ù, è è nhức màng tang không thể tả. Gió bắt đầu đẩy hai cái ghe giãn xa nhau. Những câu nói bắt đầu phải quát lên. Chưa bao giờ thấy cái ĐTDĐ hay cái bộ đàm đáng mơ ước như lúc này. Thế nhưng, nói gì thì nói và nghĩ gì thì nghĩ, điều quan trọng nhất là những cái dây câu thì vẫn cứ im lìm và thông cảm lắm cũng chỉ hơi nhấm nháy.

Khuya !

Gió càng mạnh đến vờn giật cả tấm áo gió trên người. Cái lạnh khuya bắt đầu ngấm vào chúng tôi. Những bộ quai hàm bắt đầu lập cập theo từng nhịp bập bều, lắc lư của chiếc thuyền câu. Nỗi niềm ân hận tràn trề. Trong tâm tư thoắt nghĩ đến đoạn trường mình vốn là con một, nay lỡ có lật xuồng theo Hà Bá thì dương gian lấy ai chống gậy, lăn đường với đổ rượu gốc rơm cho ông cụ, bà cụ ở quê ? Mà tiềm năng nguy hiểm thì thường trực. cái ca nô chạy ngang, con tàu qúa mớm nước rồi vô phúc có con sấu hoa cà nhà ai sổng ra quẫy nhẹ đuôi một phát thuyền lỡ lật cũng đủ... cơm mương !

Ôi ! Không ai bảo ai nhưng chúng tôi cùng chung ý nghĩ rằng: đời này không có cái dại nào giống dại nào ! Khi không cày cục đem nhau ra giữa mênh mông trời nước để vừa run, vừa lo vừa hãi thế này. Nhưng kìa, bên thuyền có tiếng reo và lập tức chúng tôi nổ máy trờ tới: một con Chìa vôi chừng 3 ký đang vùng vẫy. Bắt cá giữa sông thật đơn giản, chỉ cái vợt đưa ra hất một phát là con cá vàng ruộm đã nhảy khan trong sạp thuyền và tôi cứ có cảm tưởng như một đồng xu vàng khổng lổ đang tung tẩy vì dáng con cá tròn qúa. Chú bé thợ câu gật gù: đủ sở hụi rồi. Bao nhiêu ? Chú bé thản nhiên trả lời:"Bán cho thương lái là trăm chín mươi ngàn đồng một ký. Còn thương lái bán cho tiệm ăn thì hai trăm hơn". Chà ! Con cá sơ sơ giá trị cả chỉ vàng ! Vâng ! Thua me gỡ lại bài cào, không có cá thì chụp hình cá người rồi khoe với bà con nói là cá mình cũng chưa chết ai. Thế là máy ảnh. Nhưng than ôi, Máy ảnh vừa giương lên, xuồng chòng chành và máy nhúng nước, phim phổi đi tong. Về Sài Gòn đưa máy vào tiệm ông Phạm Thê bên Huỳnh Thúc Kháng chùi ống kính, bảo dưỡng sơ sơ tính ra tiền bán con cá câu được quãng sau lúc gần sáng vừa xoăn xoẳn ! Ðúng là nghề Phá Sơn Lâm, đâm Hà Bà không thể làm giàu !!!

Thế nhưng, (cho tới lúc ướt máy chụp hình), những dây câu của chúng tôi thì không hề động đậy dù đã thay mồi đến lần thứ tư. KHông có lẽ cha con thợ câu kia giấu mồi ? Chúng tôi hỏi nhau như thế. Suy nghĩ vậy và chúng tôi ngỏ ý xin mồi."Này cháu, cháu cứ mắc mồi của nhà cháu cho các chú, câu được hay không câu được còn là nhờ trời nhưng mồi đó cá không cắn thì tụi này cũng mát bụng". Tức thì, 4 dây câu của chúng tôi được chú bé theo lệnh cha móc cho 4 miếng mồi và thả xuống. A ! thế là có cách rồi ! tôi lập tức rút ngay 1 dây tháo mồi cất kỹ. Trời tối qúa, không nhận ra nó là cái gì. Cầm nghe hơi cứng, ngửi thấy hơi tanh mà vân vê thấy hơi lớt nhớt.(Xin bạn đọc đừng cười vội. Đôi khi để khám phá một điều gì, người ta phải tìm đủ cách.)

Thế nhưng rồi thủy thần cũng chiều người, một chú Chìa vôi chừng 4 ký kéo cần. Cuộc vật lộn khá vất vả và có tham gia cố vấn của cha con người thợ câu. Tất cả các dây câu khác phải kéo lên bằng hết kẻo con cá làm vướng vất. Khi lật được chú cá vào lòng thuyền thì cũng là lúc chân trời phía đông ưng ửng trắng màu bụng cá. Một ngày mới đang ló dạng. Đến lúc này thì tôi thấy Chìa vôi là cá xơi mồi nuốt thẳng bụng.Khoẻ thì khoẻ nhưng chả bao giờ nó tháo đụơc lưỡi mà chỉ hy vọng giằng đứt dây. Người thợ cũng không thể tháo mà dùng kềm cắt luôn đoạn dây inox bỏ mặc khúc cáp và cái lưỡi câu nằm trong bụng cá.

Posted Image

Dẫu rằng, người thợ câu kia còn câu thêm được con cá nữa nhưng chúng tôi không còn thiết tha phần bởi mệt, phần bởi như thế là qúa đủ cho sự thử thách và cả chút chán chường vì cái quan điểm ích kỷ trước mấy cái mồi câu của gã. Nhưng kìa, khi chia tay quãng gần bến phà, gã thợ câu cầm cứng tay tôi:"Bác không được giận và đừng bao giờ nỡ giận. Cái vụ mồi câu cá ấy. Các bác biết là người khác biết. Mà các bác còn có công ăn,việc làm, đi câu chỉ là chơi, là thể thao giải trí còn như gia đình em, mấy đời nay chỉ trông vào nghề câu cá Chìa vôi. Mà cá Chìa vôi bây giờ còn ít lắm. Những gỏi, những cháo, những nướng bơ … đặc sản khiến cho dòng giống của chúng đang vào kỳ tuyệt chủng. Vậy nên chúng em bảo nhau chỉ truyền nghề trong gia đình thôi. Đem mồi câu ra khoe với bác thì không thể. Cả nhà em ít học, không nghề ngỗng gì và rời cái cần câu ra là phải đăng ký vào danh sách cứu tế …". Tôi nhìn khuôn mặt hóp heo của người thợ câu bỗng nhiên lòng chùng xuống với ý nghĩ: anh ta khổ hơn mình ! Mái tóc bù xù như tổ qụa vừa hoi vừa khét. Cặp môi dày thâm vì gió rét vâu ra, bên trong thấp thó bộ răng vô tổ chức và xám xỉn bởi ám khói thuốc rê. Nước da anh ta màu xám bủng. Bàn tay trong tay tôi sần lên cảm giác chai sạn và kìa bàn chân: nhợt nhạt bởi ngâm nước và cả 10 cái móng vàng khè vì phèn kết tủa. Tôi cũng chẳng có gì. Cá thì chưa bán. Túi chỉ còn non nửa gói thuốc Basto, tôi đặt vào tay anh ta rồi đi như chạy về phía bạn.

Tuy vậy, với những cay cú của thợ câu, tôi xem kỹ miếng mồi giấu được thì chẳng có gì xa lạ. Nó chính là một miếng cái lưỡi củacon ốc sên. Và, tôi nhớ ra ngay, khi thằng bé cho tay vào bịch ni non lấy mồi, tôi thấy vương ra những đoạn rễ cây hơi đen đen. Về nhà, khi mổ con cá Chìa vôi, trong bao tử của nó cũng có những miếng rễ cây đen đen. Chợt nhớ đến ông Năm Phương, chủ tịch Hội câu cá Civil từ trước ngày giải phóng. Ông già Năm Phương nhận ra tôi cười tươi như vẫn hay cười. Sau khi nghe kể và đưa ra vật liệu, ông già bảo: ”Chắc chắn là mồi như thế ! Trước đây ta có nghe kể và giới thiệu con ốc Hương và ốc Sên, thế nhưng chưa kiểm chứng. Bây giờ nhà ngươi đi được đến thế chắc là đúng rồi !”.

Trở lại vụ con cá Chìa vôi, hai chúng tôi bàn nhau tự tìm hiểu và phi dao. Đánh vảy, mổ ruột, xả thịt thì dễ rôi nhưng tới món thì bế tắc. Tôi ghé quán Chìa vôi Tư T tính học lóm vài chiêu kỹ thuật chế biến. Ai dè vừa thấy cái mặt khó chơi của tôi bà này đã mắng xoe xoé:”Chú ghé nhậu thì được chớ hỏi han ghi chép thì... đi chỗ khác chơi. Này Hòa ! Tôi là tôi lạy chú đấy. Chú đừng có chơi ép tui. Xưa nay tui vẫn nể trọng chú chứ không thì...“. Ơ cái bà lão nầy ? Khi không gây dữ. Hay là bà già cũng sợ người ta học lóm nghề như ông nội thợ câu sợ học lóm mồi câu ? Ông chồng bà Tư T cũng nói vớt theo một câu: ”Bà nó ơi, chú ấy có đăng báo thì quán nhà mình càng đắt hàng chứ sao !”. Tức thì bà già "hát" giọng khác ngay:”Khách đông có bằng mấy ... Ông đừng có mà thấy đỏ ngỡ chín !”.

Ấy là huyênh hoàng thế nhưng bà cụ vốn tốt bụng. Lát sau bà xắn quần móng heo giục tôi: ”Đi nào ! chú chở tui về nhà làm cố vấn lo cho con cá chứ một đống tiền như thế cho vào chiên giòn hay kho tương nó phí đi !”. Thế là Gỏi Chìa vôi đúng mác và tiêu chuẩn hơn nhà hàng (vì nhà hàng để lát thịt gỏi vào ứơp lạnh, còn đây bà cụ chỉ cho rửa sạch khứa cá bằng cồn rồi lát mỏng đến mịn sít lưỡi dao bài). Mâm gỏi có hành ruôi, ngò, mùi, ớt lát, tía tô, kinh giới và rau cải canh nguyên phiến. Khi ăn,bóp mù tạt. trộn với nước qủa chanh (chanh đào là nhất). Lát cá Chìa vôi trước khi gói gỏi phải nhúng vào mù tạt. Cái gã Mạnh Râu sành ăn nhưng có tật hay nói trây, nói huỵch toẹt không cần đổi đuôi. Lão bảo phải nhúng miếng cá vào mù tạt chanh giằn giở kiểu giặt váy cho thật đẫm độ mới ngon. Miệng nói tay lão làm liền. Miếng cá nguyên thủy màu hồng gặp chanh và mù tạt ngả sang trắng tái. Tôi làm theo gã. Sau khi cuộn cùng rau sống,quyết sơ nước chấm cho vô miệng và... ui cha mù tạt nồng ran khoang mũi, nước mắt chợt ứa dầm rề bỗng chốc cả vùng nhân trung, lá mía của ta nhẹ hẫng đến hanh thông. Ơ kìa, cái món gỏi này có tác dụng giải cảm liền tù tì cứ như chữa nghèn nghẹt bằng phép lạ.

Món thứ hai bà chủ qúan trình bày làcháo cá. Chúng tôi khen ngon và gọi đùa đó là cháo diệt chủng. Bà già hiểu nghĩa bụm chửi: "cha bây vừa được ăn vừa được nói". Chẳng là sau khi chặt miếng cá Chìa vôi ướp gia vị rồi xào sơ và cho vào nồi ninh hớt bọt. Bà hơi buồn vì con cá không có trứng vì nó là cá đực. Mà cháo cá chẻm không trứng kể như cái hấp dẫn thần tiên giảm 60%. Tức thì, bà phôn về sai cháu chi viện một lát trứng Chìa vôi của quán nhà. Bà bảo "huỷ diệt" gì không biết chớ quán của bà đông khách hơn người ta vì được ưu tiên bỏ mối cá Chìa vôi có trứng mà cánh khách sành ăn thì không trứng cá Chìa vôi là không gọi cháo. Trong món cháo ngoài gạo lứt thường có đậu xanh và khi gần ăn chế thêm gừng tươi thái chỉ.

Cuối cùng, trong bữa nhậu, chính thằng tôi được các bạn phỏng vấn nhiều nhất. Nào là dây, là lưỡi, là chì và là đủ thứ. Duy chuyện mồi gì thì tôi hơi ngập ngừng. Chú Mạnh Râu: ”Ông anh giấu nghề cũng chẳng sao. Lượt sau đi ới thằng em một tiếng là được rồi !”. Tôi vỗ vai chú em nổi tiếng chơi chì "Không bao giờ có chuyện đó !" Thằng chú nhìn tôi ngạc nhiên vì gã nghĩ lẽ nào ông anh cất kỹ bí quyết câu. Tôi sợ gã tự ái bỏ về thì cuộc nhậu mất vui. Thế nhưng chả lẽ bảo với gã là ta run lắm rồi ! Ta sợ ma lắm rồi ! Ta sợ cá sấu sổng chuồng lắm rồi ! Ta sợ sóng, sợ gió và sợ cả con Chìa vôi này lắm rồi ! Tại sao sợ cá ư ? Đơn giản qúa vì câu được Chìa vôi đặc sản mà mang bán không chiêu đãi anh em thì là đồ keo xỉn (có gã còn chửi kiểu tượng thanh: Đãi c** sáo lấy hạt đa, đãi phân gà lấy tấm mắn). Mà ngược lại thì lỗ thêm mớ gia vị. Song, cái điều đáng nghĩ nhất lại là
hơi nhẫn tấm một chút: giành giựt hũ gạo của dân câu Chìa vôi chuyên nghiệp.

Chỉ ngần ấy lý do và cho dẫu con Chìa vôi kia có màu vàng lẳn, béo căng mái chai và mình dày ấn tượng mệnh danh đặc sản có một không hai của Nhà Bè thì chúng ta, những thợ câu cho vui đời hãy chỉ nên chiêm ngưỡng hình ảnh, lâu lâu muốn đổi gió, xài sang thì bắt chuyến taxi xuôi hướng Đông Nam Thành phố tìm vào một qúan cá Chìa vôi (mà Chìa vôi thứ thiệt nghe) nhâm nhi và nhâm nhi... nghiền ngẫm chuyện đời !

Cá chìa vôi
Bùi Đẹp


Cá chìa vôi là một loại cá hiếm, chúng chỉ sống ở vùng ngã ba cửa biển. ở Nam Bộ, cá chìa vôi xuất hiện quanh năm trên ngã ba sông Đồng Chanh - Cần Giờ. Chúng sống ở độ nước sâu, thích tĩnh lặng, ăn mồi tạp. Đánh bắt cá chìa vôi bằng lưới không hiệu quả bởi lưới phải thả sâu dưới 3 m nước, mật độ cá lại thưa thớt. Hiện tại, việc đánh bắt chính là giăng câu. Thợ câu nói chung thường là những người kiên trì, thợ câu cá trìa vôi thì càng phải kiên trì. Suốt đêm, người thợ bập bềnh trên con thuyền nhỏ làm bạn cùng sông nước gió trăng. Mồi câu thường là ruột gà, ruột vịt, thịt bò... Khi bắt được cá, người ta còn phải lo làm sao cho chúng khỏi chết - bởi khi bỏ mối đến các tiệm ăn mà cá ươn kể như... công toi.

Bù lại, có con cá chìa vôi nặng tới cả chục ký, giá rất cao: 500.000 đồng/kg. Cá chìa vôi giống như loài cá hanh nhưng lớn hơn, mình dày, bụng to, đầu nhỏ, toàn thân từ vây đến vảy là một mầu vàng óng ánh. Đặc biệt: trên sống lưng cá có một cái vây dài cứng thon nhọn y hệt cái chìa vôi. Chiếc vây này chính là vũ khí tự vệ của cá. Khi bắt cá, vô ý bị nó quất cái "ngọn giáo" đó vào tay kể như... đi cấp cứu cho mau bởi cái mũi nhọn ấy có nọc rất buốt.

Cá chìa vôi có thể chế biến thành nhiều món. Nhưng nổi tiếng là món gỏi cá chìa vôi.

Khách về Nhà Bè có hai cái thú. Thứ nhất là ngắm mũi Nhà Bè, một vùng sông gần cửa biển bao la trên bến, dưới thuyền như mắc cửi. Những con tàu xa tít đang rẽ sóng tiến vào luồng lạch như đem theo cả từng cụm gió trong lành pha chút đậm đà của biển khơi.

Sau khi ngắm cảnh thỏa thê, xin mời các bạn ghé vô quán bình dân. Chủ khách chào nhau qua đĩa gỏi cá chìa vôi bài trí bắt mắt. Những lát cá chìa vôi thái ngang thớ như thịt thăn heo trộn với hành tây, củ kiệu, ngó sen non, cà rốt và đậu phộng rang. Bên trên là hành khô, ớt lát, ngò tươi bên cạnh là đĩa bánh phồng tôm vàng rộm. Cái bí quyết của món này chính là ở chỗ dùng gia vị bóp gỏi và cách pha nước chấm của chủ quán. Chẳng thế, khách đưa miếng gỏi cá vô miệng mà tịnh không nghe mùi tanh của cá. Miếng cá giòn dặm rồi đậm dịu lưỡi tan cùng thoáng chua giòn của ngó sen và bùi ngậy của đậu phộng, hấp dẫn, lôi cuốn, ăn qua là nhớ mãi.

Để dằn bụng, bạn sẽ có một chén cháo trắng ngà. Hạt gạo nàng hương nở bung như một cánh hoa chanh, nhừ nhuyễn ngọt lừ. Nó được nấu từ đầu cá và ruột cá sau khi đã lọc bỏ xương và hớt váng cho nước trong veo. Nếu may mắn, chén cháo của ta sẽ có miếng bao tử cá chìa vôi. Đấy là nhất! Bởi ông Năm Thạnh là bếp trưởng khách sạn Hòa Bình - Vũng Tàu đã quá cố từng phát biểu:

- Đời làm bếp của tôi thấy khách khoái khẩu nhất ba loại bao tử cá, đó là cá lóc, cá rô biển (cá vược) và cá chìa vôi!...

Liệu có ai đã dự định một lần thuê ghe câu đến ngã ba Đồng Chanh - Cần Giờ trong một chiều nắng xế xiên xiên trên vùng cửa biển để buông câu? Để hy vọng bắt được một chú cá chìa vôi tươi nguyên lóng lánh vảy vàng rồi tự tay mình làm đầu bếp? Giữa trời mây sông nước bao la của thiên nhiên Nam Bộ, ta sẽ tìm thấy (hay gặp lại) cái bản lĩnh dũng cảm, kiên trì và ham khám phá cuộc sống của chính mình.

#2 vietha

vietha

    Yamaha

  • Thành viên
  • PipPipPipPipPipPipPipPipPipPip
  • 6,881 posts
  • Gender:Male
  • Location:Xứ 100 quan 6 cô

Posted 17 February 2005 - 03:07 PM

Muốn ăn cá Chìa vôi ở Nhà Bè thì phải...điện thoại đặt trước vì lý do đơn giản: cá này rất hiếm, mỗi ngày mỗi tiệm chỉ bắt được 1 tới 2 con, và có khoảng 3-5 kg cá mỗi ngày..

Một tấm ảnh chụp con cá Chìa Vôi tui đã ăn thử ở Nhà Bè:

Posted Image






0 user(s) are reading this topic

0 members, 0 guests, 0 anonymous users